Lâu lắm rồi, tôi mới có thời gian ngồi lại để nhìn về chặng đường đã qua và suy ngẫm về những năm tháng dưới mái trường đại học.
Có lẽ sẽ có người hỏi tôi: "Bạn đã học được gì sau 5 năm đại học?" Hay cũng có người sẽ hỏi: "Bạn có tiếc những năm tháng sinh viên không?"
Câu trả lời của tôi là không.
Tôi cảm thấy rất hài lòng với những gì mình đã trải qua. Thực sự, 5 năm đại học đối với tôi vẫn là chưa đủ để có thể học hết những điều mà ngôi trường này mang lại. Không chỉ là những kiến thức chuyên môn ngày một vững vàng hơn, mà còn là những bài học về kỹ năng sống, về cách đối nhân xử thế, về tình bạn và những trải nghiệm quý giá trong một môi trường rộng mở giữa thành phố đông đúc này.
Hôm nay, đã tròn 2 tuần kể từ ngày lớp Xây dựng Công trình ngầm và Mỏ K57 cùng nhau chụp bức ảnh kỷ niệm cuối cùng. Có lẽ đó cũng là khoảnh khắc đông đủ nhất của cả lớp sau suốt 5 năm học.
Chỉ một bức ảnh thôi, nhưng lại đánh dấu một cột mốc rất đặc biệt. Nó khép lại quãng đời sinh viên và mở ra một chặng đường hoàn toàn mới.
Từ ngày hôm đó, mỗi người sẽ phải tự đứng vững trên con đường mà mình đã lựa chọn suốt 5 năm qua. Chúng ta sẽ đi về những hướng khác nhau, làm những công việc khác nhau. Có người tiếp tục học lên cao, có người bắt đầu đi làm, cũng có người sẽ rẽ sang một lĩnh vực hoàn toàn mới.
Dù lựa chọn con đường nào, thì mục đích cuối cùng vẫn là xây dựng cho mình một cuộc sống tốt đẹp hơn, tự lập hơn và sống có ý nghĩa với những gì mình đã cố gắng.
Tôi tin rằng, rồi sẽ có một ngày, khi nhìn lại quãng đời sinh viên, điều khiến chúng ta nhớ nhất không chỉ là những buổi học, những kỳ thi hay những đồ án, mà còn là những người bạn đã từng đồng hành, những người thầy đã tận tình chỉ dạy và cả những ký ức đẹp mà chỉ thời sinh viên mới có.
Cảm ơn Đại học Mỏ - Địa chất. Cảm ơn lớp Xây dựng Công trình ngầm và Mỏ K57 vì đã cho tôi một quãng thanh xuân đáng nhớ.

No comments:
Post a Comment